Được hôm bố mẹ đi vắng, con trai rủ bạn về địt tập thể. “Được thôi,” tôi lẩm bẩm rồi rút túi ra. Tôi không quan tâm tới giáo viên. Bởi vì không có giáo viên. Những người khác thấy vậy liền nhanh chóng nhảy lên và lấy vũ khí của mình ra. Piers luôn cảnh báo anh phải cẩn thận với những cuộc tụ tập này, nhưng dù sao thì tốt hơn hết là nên nhanh chóng thoát khỏi chúng. Tôi ghét phải nhìn qua vai họ, lách qua các giáo viên và ôm chặt cặp sách như một cô gái da trắng trong “Da Hood”. Ôi, nghĩ đến việc bị đưa vào tù và có một người đàn ông nặng 300 pound tên Mo gọi tôi là Susannah, những suy nghĩ xấu xí đó cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí tôi và khiến tôi muốn thanh lý. Tôi bước vào lớp với một túi đầy những viên thuốc màu xanh lá cây, và khi rời khỏi lớp, tôi cảm thấy như mình đang bước ra với một túi đầy những viên thuốc màu xanh lá cây. “Bạn tên là gì?” anh ta hỏi một cách máy móc, thậm chí không thèm nhìn lên.

Được hôm bố mẹ đi vắng, con trai rủ bạn về địt tập thể